Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

Bản chất của đời là vô thường nên dù có buồn cũng không được gì

Không có nhận xét nào :
Kinh chào tất cả các bạn, du biết Bản chất của đời là vô thường nên dù có buồn không được gì, nhưng tại sao chúng ta không chịu thoát ra nỗi buồn, thoát ra vòng sinh tử luân hồi.



… ĐỜI LÀ VÔ THƯỜNG! Cuộc sống và vạn vật quanh chúng ta, từng giờ từng phút luôn luôn biến đổi theo không gian và thời gian, không có gì tồn tại vĩnh viễn. Đó chính là “Vô thường”, nghĩa là không có gì thường xuyên trường tồn mãi mãi.

Thân vô thường: Sinh, lão, bệnh, tử, bệnh tật, tai nạn bất thường luôn xảy ra.

Tâm vô thường: Lòng tin dễ lung lay, lý tưởng cũng dễ thay đổi.

Thời gian vô thường: Đời người thật ngắn ngủi để rồi thoáng chốc hiểu ra một điều được sống thanh thản hưởng chọn niềm yêu thương là điều quý giá.

Tiền vô thường: Khi chúng ta ra đời thì cũng đã chẳng có một đồng, khi chết rồi cũng chẳng mang đi được một xu.. ĐỜI LÀ VÔ THƯỜNG NHƯNG SỐNG PHẢI CÓ TRÁCH NHIỆM Nếu đời là vô thường, sự sống có giới hạn thì phải chăng con người ta khi sống nên có một chút ý nghĩa.

Bạn ước mong gì? Bạn muốn làm điều gì? Bạn cần phải làm điều gì? Bạn yêu thích điều gì? Bạn không nên làm điều gì? Bạn có biết mình đang muốn gì hay không? Nếu cuộc đời cứ thế trôi qua vô nghĩa, liệu điều gì sẽ khiến chúng ta ân hận về sau? Có một số người tâm sự với tôi, họ không biết điều gì có thể khiến họ thực sự hạnh phúc! Họ không cảm thấy thế giới này có ý nghĩa, và họ không biết ước mơ của bản thân.



Họ cũng không biết cuộc sống của họ có ý nghĩa không nữa! Tôi bần thần suy nghĩ, giá mà tôi có thể cho họ một lời khuyên nào đó. Giá như tôi có thể giúp cho họ đánh bật những suy nghĩ tiêu cực.

Đã biết là vô thường hãy bớt sân si với đời

Tôi muốn làm điều ấy vì tôi rất quý họ. Tôi chỉ có thể nói với họ rằng, cuộc sống của họ rất có ý nghĩa, ít ra công việc họ đang làm nó có ý nghĩa và hữu ích với rất nhiều người dù những công việc đó chưa thật sự giúp bản thân họ hạnh phúc.

Dù cho cuộc đời này có vô thường đến thế nào (làm việc kiếm nhiều tiền cũng chẳng đem được xuống mồ khi chúng ta nhắm mắt, hay tức giận đau buồn cũng chẳng khiến mọi việc trở nên tươi sáng hơn), dù không có gì tồn tại mãi mãi và cuộc đời cứ diễn ra theo cách mà nó muốn, nhưng như thế không phải để chúng ta buông xuôi.

 Không thể cứ sống kiểu nào cũng được dù trước sau gì cũng trở về cát bụi. Không thể cứ sống kiểu chỉ sống cho bản thân và hôm nay, rồi ngày mai có ra sao thì ra. Nếu sống như vậy phải chăng thật là phí hoài một đời người?! Cuộc sống có nghĩa lý gì nếu chúng ta không để lại cho đời một ký ức!.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét